Thiên tai, lũ lụt, đó là những khắc nghiệt mà hàng năm nhân dân Việt Nam đều phải đón nhận. Năm 2010 trong khi nhân dân cả nước cùng hướng đến Đại lễ kỷ niệm 1000 năm Thăng Long - Hà Nội thì nhân dân các tỉnh Miền Trung lại phải gồng mình hứng chịu trận lũ lịch sử lớn nhất trong vòng 10 năm trở lại đây.
Cơn đại hồng thủy này đã cướp đi sinh mạng của ít nhất 54 người, 20 người mất tích, 44 người bị thương trong đó đa phần là phụ nữ và trẻ em, nó tàn phá hầu hết các con đường, ngôi nhà, hoa màu của nhân dân các tỉnh Miền Trung. Giặc nước đã phá hủy nhà cửa, ruộng vườn của nhân dân, đẩy họ vào tình cảnh thiếu lương thực, thực phẩm, các nhu yếu phẩm cần thiết cho cuộc sống và không có nơi trú ngụ.
Bằng tấm lòng tương thân tương ái, Công ty Cổ Phần Bất Động Sản AZ đã tự nguyện đóng góp 200.000.000đ cùng tập thể cán bộ, công nhân viên mỗi người ít nhất 01 ngày lương dùng để mua 6 tấn gạo, 200 bộ chăn màn và tiền mặt gửi đến 4 trường mầm non dùng để mua các nhu yếu phẩm, vật dụng cần thiết cho cuộc sống, sách vở, đồ dùng học tập cho các cháu. Cuộc vận động Ủng hộ đồng bảo Miền Trung lũ lụt diễn ra nhanh và đạt được sự tham gia nhiệt tình của tất cả cán bộ công nhân viên trong công ty.
Trưa ngày 11/11/2010 một đoàn công tác của Công ty Cổ phần Bất động sản AZ gồm 9 nhân viên do Bà Nguyễn Thị Bích Thủy trưởng phòng Hành chính nhân sự làm trưởng đoàn đã lên đường vào Miền Trung mang theo tấm lòng nhiệt huyết yêu đồng bào Miền Trung, giúp đỡ ủng hộ đồng bào vùng lũ lụt. Vượt qua chặng đường hơn 340 km, chúng tôi đến với 2 xã Xuân Lộc và Can Lộc của tỉnh Hà Tĩnh, nơi được coi là rún lũ của đợt lũ lịch sử vừa qua. Đến đây, chúng tôi không khỏi bàng hoàng về sự tàn phá khủng khiếp của thiên nhiên: nhà cửa, đường xá, nhà trẻ, trường học tất cả đều hư hại nặng nề. Bằng sự đón tiếp nồng hậu từ chính quyền địa phương huyện Can Lộc, người dân nơi đây đã làm cho toàn thể anh em trong đoàn quên đi sự mệt mỏi sau một chuyến đi dài, những phần quà đã được trao đến tận tay từng người dân của 2 xã.
Trước khi trao quà như chăn màn chúng tôi đã tập chung để đóng gói cẩn thận lại cùng lúc đó đồng bào cũng chung tay giúp đỡ chúng tôi. Giây phút đó thật thiêng liêng và quý giá đối với chúng tôi có lẽ tất cả đồng bào đều cảm nhận được.
Chúng tôi cũng đã đến thắm những trường mầm non, một phần trong số tiền 200 triệu đồng đã được chuyển đến các trường mầm non của 2 xã để sắm sửa lại đồ dùng học tập, đồ chơi cho các em nhỏ.
Nhìn vào những ánh mắt hồn nhiên của các cháu bé nới đây, không ai trong chúng tôi cầm được nước mắt khi nhớ lại những ngày lũ lụt hoành hành tại đây, các cháu đã phải chịu những khó khăn mà ngay cả người lớn cũng khó có thể vượt qua được.
Thời gian thấm thoát trôi qua rất nhanh, cuối cùng cũng đến lúc chúng tôi phải chia tay người dân vùng lũ để trở về với công việc hàng ngày của mình, tiễn chúng tôi lên xe trở về Hà Nội với niềm vui và sự lưu luyến như tiễn đưa người thân đi xa, những tình cảm đó của người dân nơi đây sẽ luôn trong ký ức mỗi chúng tôi.
Nhìn lại những con đường, những mái nhà, những cành cây ngọn cỏ và đặc biệt là con người nơi đây, chúng tôi luôn mong rằng sẽ có dịp quay trở lại. Lần trở lại sau, chúng tôi muốn được thấy sự phát triển, vẻ đẹp của Hà tĩnh để thay cho những mất mát mà người dân nơi đây vừa trải qua. Không ai nói ra nhưng tôi biết tự đáy lòng mình tất cả cùng thầm cầu nguyện rằng lũ lụt sẽ không còn hoành hành và tàn phá đất nước ta như đã từng diễn ra trong những ngày tháng lịch sử này nữa.